Hiển thị các bài đăng có nhãn TẢN MẠN KÍ ỨC THUỞ ẤY...(2. Tiểu học). Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TẢN MẠN KÍ ỨC THUỞ ẤY...(2. Tiểu học). Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2019

TẢN MẠN KÍ ỨC THUỞ ẤY...(2. Tiểu học)

Trần Tống - 04/2014
3.     Bậc tiểu học
Cuối năm Mẫu giáo là học sinh ngoan giỏi nên tôi được một phần thưởng với một ram vở 50 trang, hai hộp bút chì, một quyển sách hình vẽ để tập tô màu… tôi thích nhất là hộp cu lơ 12 màu. Lúc ấy, tôi vẽ không đẹp mấy nhưng năng khiếu về kỹ thuật tô màu hình vẽ đã có trong tôi tự bao giờ. Dùng bút chì màu để tô các hình vẽ sẳn lúc nào tôi cũng được thầy cô khen bởi cách tô của tôi rất đều màu. Nhớ lại những năm khó khăn ấy, vì không có điều kiện để mua hộp bút chì màu nên đành phải dùng cây màu bằng sáp. Tô bằng sáp màu rất khó, nếu không biết cách màu sẽ đậm lợt không đều trông rất xấu. Vậy mà lúc ấy tôi đã biết cách sau khi tô xong dùng giấy để đánh bóng lại cho màu được đều hơn…
Cuối hè năm 1964 tôi được vào học lớp Năm (Lớp 1) ở trường Trung Tiểu học Sao Mai thuộc Giáo phận Công giáo Đà Nẵng. Và trong năm này mẹ cũng không còn ở với gia đình anh chị hai mà đi giúp việc cho một gia đình công chức phục vụ trong phi trường Đà Nẵng. Lớp Năm thời bấy giờ lũ trẻ bậc tiểu học chúng tôi chưa có khái niệm học thêm như thời nay, ham chơi hơn ham học. Chương trình giảng dạy cho lớp năm chủ yếu là tập viết, tập đọc và học thuộc lòng. Ở lớp này chưa được sử dụng bút mực, phải dùng bút chì đen để tập viết, do vậy mỗi học sinh khi đi học thường đem theo cây bút chì, cục tẩy và đồ gọt bút chì…

Một trong những kỷ niệm ở lớp Năm thật khó quên… Cách viết chữ bằng bút chì của tôi hơi khác với các bạn cùng lớp, thông thường mọi người gọt bút chì cho hơi nhọn tròn đầu để viết; với tôi sau khi gọt bút chì tôi lại mài cho đầu bút chì hơi bằng. Nét chữ của tôi viết không đều đều như các bạn, trong một từ có nét to, có nét nhỏ làm cho chữ viết có nét đặc trưng riêng biệt lạ mắt. Lớp tôi học (lớp Năm) gần kề lớp anh chị lớn hơn (lớp Nhất), cô giáo thấy vở của tôi sạch và chữ viết lạ, đẹp nên đem sang khoe với anh chị học sinh lớp Nhất. Trong lớp ấy có anh Long con của đại úy đại đội trưởng đơn vị của anh rể tôi, biết được sự việc ấy nên ba mẹ anh Long gọi tôi đến nhà (trong đồn lính) để khen ngợi, kể từ đó mỗi chiều thứ bảy tôi thường vào trong đồn - nhà ông bà ấy chơi, nhờ vậy mà tôi có điều kiện tập đi xe đạp và đã biết đi xe đạp từ năm lớp Năm… Tôi thích và vẫn còn nhớ những bài học thuộc lòng
 
CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐẾN VỚI TRANG CỰU HỌC SINH TRƯỜNG TRUNG HỌC BỒ ĐỀ ĐÀ NẴNG