
Thấm thoát đã gần 50 năm kể từ khi rời xa mái trường Trung Học Bồ Đề - Thành phố Đà Nẵng. Một dịp về lại ngôi trường xưa, rảo bước trên đường Quang Trung dưới cơn mưa mùa hạ… ngồi trong quán cà phê trên con đường ấy tôi trầm ngâm lắng nghe từng ca từ trong tình khúc “Ngày xưa Hoàng Thị” Phạm Duy phổ nhạc từ bài thơ của tác giả Phạm Thiên Thư, vọng lại từ giọng hát của ca sỹ Thái Thanh_dâng hiến tâm tình, xao xuyến rung động lòng người...
Em tan trường về/ Đường mưa nho nhỏ…
Ôm nghiêng tập vỡ/ Tóc dài tà áo vờn bay…
Cô nàng học sinh có biết chăng phía sau lưng mình có một cậu học trò “vụng dại” đang lặng lẽ theo mình suốt quãng đường dài?…Thời gian cứ trôi mãi, vậy mà chàng vẫn chưa dám ngỏ lời yêu thương… chỉ âm thầm theo từng bước chân cô nàng… mãi là chiếc bóng lặng lẽ phía sau cô suốt cả đoạn đường lúc tan học về…
Em đi dịu dàng/ Bờ vai em nhỏ…
Anh theo Ngọ về/ Gót giày lặng lẽ đường quê…
Tháng ngày trôi qua, xuân sang hè đến phượng hồng lại rơi… Khung cảnh ngây thơ ngày xưa dường như mỗi ngày càng vắng lặng thêm… Khoảnh khắc thơ mộng ấy đã dần phai như chiếc áo dài trắng tinh khôi của nàng cũng đã "nhạt mây màu"...
Xuân qua rồi thì /Chia tay phượng nở sang hè
Rồi ngày qua đi qua đi qua đi.../
Áo em ngày nọ/ Phai nhạt mây màu...
Chàng trở lại trên con đường ngày xưa ấy, mong tìm lại những ký ức đã bị xóa mờ theo năm tháng… nhưng giờ đây chỉ còn vọng lại những dư âm bâng khuâng, tiếc nuối lặng lẽ “Ai mang bụi đỏ đi rồi...".
Hôm nay đường này/ Cây cao hàng gầy
Đi quanh tìm hoài/ Ai mang bụi đỏ đi rồi/ Ai mang bụi đỏ đi rồi...
Giọng hát Thái Thanh vừa dứt, giọt cà phê đắng cuối cùng đã tràn ly… một mình nhớ lại kỷ niệm ngày ấy, gửi cho người một “thoáng tình xưa” …
Gởi gió theo hương một chút tình
Ấp ủ trong tôi một quãng thời,
học sinh ngày ấy đầy ngây-dại
nay vẫn theo nhau đến cuối đời…


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét