chẳng hứa với anh, là Hứa Đình Anh;Mắt lồi mồm lém, đúng hẹn với em
theo "ai" đến ngõ, trò khỉ Từ ÂnTrên đường tan học, vở đút túi quần,
tìm nghé cưa sừng, có bác Ngô Bình;Nhà cao cửa rộng, trưởng lớp bạc đầu,
Nguyễn Quang chắc đúng, ria mép thầy đề;Cái tên là Bửu, quên mất cái họ,
đứng tuổi càng xinh, là Ngô Thị Chinh;Cái răng tự do, cái cười mím chi,
pha chút tiếu lâm, Lan Chung cô giáo;Đôi mắt tròn xoe, cái miệng có tâm,
"hăng rết" bút phê, Nguyễn Lưu Kim CúcDáng người tròn trĩnh, đầy trước đủ sau,
tỏa hương xứ Quế, Nguyễn Đáng là em;Nét đẹp thôn quê, hai mắt long lanh,
trưởng phòng nông nghiệp, ông Trần Thanh Diệp;Mặt đen đầu hói, giọng nói ồ ồ,
hay ghẹo thầy cô, "tự nhiên" Minh Diệu;Đầu tóc uốn xoăn, nói năng thỏ thẻ,
thích đi nhạc viện, phải anh Bùi Dũng;Trắng như sữa bột, chuyên điều thập tam,
bởi thần kinh tọa, thầy Lê Huy Dũng;Vui trong nước mắt, bạn cõng đến trường,
ba mối tình "câm', cậu Nguyễn Văn Dũng;Râu xồm miệng toát, lại rất có duyên,
nút ruồi phúc lộc, em Hà Thị ĐàoSông Thu-Giao Thủy... mặt tròn trái xoan
đủ chất lại gầy, Nguyễn Đông xứ Huế;Ngày xửa ngày xưa, ăn khoai lại mập,
chuyện riêng không lộ, khắc gia Vũ Hải;Một cây văn nghệ, yêu mến "tự nhiên",
cứ ngỡ họ Phùng, đổi thành Hà Thái;Vũ sư không chuyên, ruồi duyên Thái Há,
góp ý thẳng thừng, o Hứa Thị HạnhXuất thân gốc Huế, con gái Trương Phi,
hóa ra rất lành, công dung Nguyễn Hạnh;Đối đáp rõ nhanh, tưởng rằng đanh đá,
"tòng phu xuất giá", cô Phạm Thị Hạnh;Xuất gia đầu phật, duyên phận trần gian,
nhiều bạn mến yêu, là Lê Thị Hiền;Bẽn lẽn có duyên, liếc nhiều hơn nói,
rứa mà lỡ quên, bạn Lê T hị Hiểu;Xương rồng, dương liễu, gió cát Thăng Bình,
"đánh chết cái đẹp", là Trương Thị Hoa;Hột mít biết đi, cái tính ai bằng,
bản tính hiền hòa, nàng Ngô Thu Hòa;Thẹn thùng, bẽn lẽn, nhà Phạm Phú Quốc,
Bóng bàn giật giải, anh Trần Văn Hòa;Bóng đá cũng chơi, mặt cứng mặt mềm,
gương mặt hơi lai, Minh Hoàng người đẹp;Quần bát ống loe, cái răng bị mẻ,
giọng nói khó nghe, là Trần Văn Hoàng;Dáng người mảnh khảnh, vừa ngảnh vừa hí,
trò "ma" trốn học, anh Lê Ngọc Hồ;Nhà ở gần trường, thủ lĩnh đội banh,
duyên tu cuối vận, "thầy" Nguyễn Ngọc Hảo;Phổ thông đầu phật, giải phóng hoàn trần,
Lân Tú chọn ngay, nàng Mai Thị HuệCả họ lẫn tên, đều là hoa trái
tình duyên chết yểu, cô “bé” Hương Hương;Mười lăm học "nhót", môi đỏ mi cong,
bật luôn cả mí, Nguyễn Thị Việt Hương;Nhiệt tình năng nổ, thích nói hay cười,
Có mặt muôn phương, chị Lê Thị HườngKinh tế đủ no, nhiệt huyết dư thừa
loay hoay xe máy, Nguyễn Thị Thanh Hồng;Vở sạch chữ đẹp, viết sổ đầu bài,
trước sau chung thủy, Lê Thị Kim Liên;Áo dài trắng ngọc, nước da duyên ngầm,
nhiều chú ngã nghiêng, Nguyễn Thị Ái Liên;Người như múi mít, mắt máy môi hồng,
thêm duyên cho đời, Nguyễn Thị Kim Liên;Văn thơ khá tốt, điểm chút tàn nhang,
hỉ xả giúp người, "lỡ tình" Minh Lợi;Nhiều "cậu trò" theo, mồm to chị cả,
bộc bạch rõ nhanh, em Nguyễn Thị Lộc;Cũng hay lý lẽ, “triết lý ba xu”,
nét đẹp chân quê, nàng Nguyễn Thị Lưu;Gia đình phật giáo, sinh hoạt trong chùa,
yêu từ mười sáu, chàng Lê Văn Mạnh;Áo quần tươm tất, tóc mượt, môi rung,
xài thuốc gia truyền, là ông Mai Mạng;Chuyên gia "soi” ,“nỗ”, nhòm lỗ X quang,
yểu điệu minh tinh, là Lê Văn Minh;Con nhà chớp ảnh, mắt to tóc quắn,
"em xi" quán nhậu, là cậu Nguyễn Minh;Con chủ tiệm vàng, Pháp Việt lai rai,
ra sân vận động, cầu thủ Nguyễn Miên;Sách đút hộc bàn, ôm lấy trái banh,
rứa mà trể học, đúng là Nguyễn Muộn.. .. ..g!Miệng rộng tai to, nhà Triệu Nữ Vương
xuất dương phát tướng, là nàng Bích Ngọc;Áo dài tha thướt, cò lã ngày xưa,
xong việc "cô" thăng, là Trần Thị Nguyệt;Thắt đáy lưng ong, mỉm cười là phán,
để được làm thầy, "giáo sư" Tấn Phát;Tập nhét túi quần, vượt qua cửa sổ,
"cá tính" điểm mười, “A” Huỳnh Thị Phước;Chuyên ngành Pháp văn, làm văn điểm chín,
việc thiện không quên,Phước “B”Huỳnh ThịBản tính rụt rè, trong đôi mắt híp
chưa đủ ép phê... cụ Phùng Ngọc Sinh;Giám Sinh truyện Kiều, lân la đủ chỗ,
ngày nghỉ đi nôm, anh Lê Văn Sơn;Nhà tận Đò Xu, đạp xe đến lớp,
tóc dài chấm lưng , nàng Hồ Thị Sương;Bản chất thật thà, dáng người đầy đặn,
thủ môn số một, anh Huỳnh Văn Tam;Mài kéo rèn dao, bắt banh cũng khéo,
biệt danh "Tám Tàng", Phan Lê Anh Vũ;Tam Kỳ-Quảng Tín, sụt tuổi đổi tên...
nguyên tắc võ sinh, nữ sinh gọi "chú";Vai ngang Từ Hải, trò cả Nguyễn Tâm,
cười nhe răng khỉ, Trương Thị Thu Tâm;Tên họ bốn "tê", tóc xoắn lé kim,
"Nuôi" mộng không thành, là Nguyễn Bá Thân;Dài lưng tốn vải, chẳng mất lòng ai,
bạn học lớp mình, Huỳnh Thanh xứ Quảng;Ủy ban Đà Nẵng, có một nàng dâu,
bút danh “Hàn Thanh”, là cậu Nguyễn Thanh;Ngày xửa thư sinh, điển trai hay nỗ,
có người lem lém, đúng Lê Thị ThanhNhóm bạn năm nàng, gốc người xứ Quảng,
chuyển sang đa cấp, cô Thắng vẫn “teen”;Ngành tin không thành, bảo hiểm cũng "die",
biệt danh “hăng rết”, lão Hà Quốc Thắng;Chụp hình chụp bóng, Phụng Ký-Hùng Vương,
Đắc Thì -Nguyễn Thịnh “ít ô” cao gầy;Tình lặng thuở xưa... bây giờ bật mí ...
anh Thành thủy sản, đó là Nguyễn Thu;Biến chú "thần quyền", giữ họ đổi tên,
chuyên ăn đạm bạc, là Trần Thi Thu;Lọ lem thời đại, hay hát trên sàn,
khuôn mặt thu hút, Hồ Thị Xuân ThuCặp mắt long lanh, dáng điệu nhanh nhanh
chiếu tướng Phước A, Hữu Thuận vinh danh;Anh Pháp đều thông, nhất lớp toàn trường,
rượu thuốc ít ly, phải chăng “cụ” Tống;Toán văn cũng tạm, ráp gánh lại chuyên,
Trần Thị Cẩm Tú “mến người thuở xưa”;Họ tên sao sáng, thấp người vừa cân
"Hoa rụng ven sông"..., nghĩ ngay Lân Tú;Nhớ lại ngày xưa, văn nghệ văn gừng,
đến trường ngất xỉu, nhà thơ Ngọc Tuyết;Không ngủ... làm văn, lười ăn buổi sáng,
trí nhớ khá dai, anh Trần Xuân Việt;Thích đội mũ nồi, mắt lồi lưỡi ngắn,
nhất là giọng nói, Đàm Phi Yến Yến;Thấp bé nhẹ cân, miệng móm dễ thương,
Cặp đôi hoàn hảo lớp mình...
Bát Long Công Chúa lớp tôi…Phước-Thuận Huệ-Tú, Thu-Khiêm tuyệt vời;
Nguyễn Loan, Phi Yến, Ái Liên,
Thanh Hồng, Mai Huệ, Trương Hoa,Việt Hương, Cẩm Tú “mười phân vẹn mười”


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét